Wednesday, August 5, 2015

TRẦN VẤN LỆ ** Hình Như Tôi Mơ Tôi Mơ Màng

Không nghe chim hót, chuyện gì đây?  Buổi sáng hôm nay chẳng phải ngày?  Nắng úa vàng hay cây úa lá?  Mùa Thu mà sao trời không mây?

Có chắc mùa Thu vào tháng Tám?  Nắng chiếu hành lang, hoa chẳng mừng.  Chiếc lá đêm rơi nằm dưới đất, khiêm nhường chút gió thoảng mênh mông…


Chim xa thành phố từ bao giờ hỡi những lòng xe bus chở thơ, chở bụi đi đâu, đường vắng ngắt, tóc ai vàng nắng rọi như tơ…

Chim không còn đậu bờ vai mộng, trời đất hoang vu bỗng nghẹn ngào.  Tôi nói với ai lời ướt đẵm, với bây giờ hay với mai sau?

…với mái tóc vàng con suối ngọc, với đường dài có lắm ngã tư, với những ngọn đèn xanh đỏ chớp, nắng rớt kìa, ôi những giọt mưa!

Hình như tôi mơ tôi mơ màng.  Hình như hồn tôi đang lang thang.  Đây chẳng Thiên Đường không Địa Ngục, không bờ sông nhìn ai sang ngang…

Không cả vườn cau xanh bóng Ngoại, không Huế sao lòng cứ nhớ nhung?  Nhớ tiếng họa mi vườn Ngự Uyễn, nhớ ai thời thấp thoáng Hoàng Cung…

Em ơi em Nữ Hoàng của anh!  Em là mùa Xuân, Xuân mãi xanh!  Một chiếc lá vàng Thu thấp thoáng, ngày ôi buồn biết mấy bình minh…

Trần Vấn Lệ