Tuesday, August 4, 2015

HỒ THÀNH ĐỨC * Bát âm (Nỗi buồn Việt Nam)

 Nguyệt:
Nguyệt lên từ mái Hiên Tây
Trăng tròn núi khuyết gió hây hây về
Đàn xưa gẩy khúc đam mê
Tình tang lắng xuống, cung thề vươn lên

Đáy:
Đáy sông chìm nổi bóng em

Cung đàn gõ nhịp tiếng đêm mẹ về
Sông Thu, sông Đuống, sông Mê
Sông Hồng, sông Cửu, nước về cùng non

Nhị:
Nam ai réo rắt nỉ non
Ngựa ai thơ thẩn qua hồn vọng phu
Non xanh cỏ biếc sa mù+++
Quê nhà biền biệt khúc thiên thu buồn

Sáo:
Sáo chiều thổi tiếng mẹ ru
Thuyền trôi theo nước miệt mù sương bay
Tương tư run ngón tay gầy
Tình theo tiếng trúc, phượng bay khắp trời

Tỳ bà:
Em ngồi mười ngón tay đan
Bấm giây tim nữ, gẩy hàng phím nam
Tình tang giây vũ giây văn
Cung lên cung xuống ngọn đèn hắt hiu

Độc Huyền:
Một giây than thở trăm chiều
Nam ai nhỏ xuống Nam Bình lên cao
Lên cao mới biết lên cao
Buồn theo phím nhạc máu vào cơ tim

Phách:
Hồn phiêu phách lạc liu diu
Nhịp khuya tiếng mõ, tiếng chiều chuông ngân
Nam Mô Bồ Tát Quan Âm
Kinh khuya trổ nhạc tiếng gần âm xa

Tranh:
Lục huyền ngậm tiếng buồn đau
Luyến lưu trăm nỗi: Châu mày đất nghiên
Thoáng nghe âm giải cửa thiền
Ngỡ như trong gió vướng miền giây oan
Nam mô Bồ Tát Quan Âm!