Sunday, June 21, 2015

phạmtínanninh ** Chuyện Cái Nón Lá


Lần “đáo xứ cố hương” vừa rồi, tôi có theo bà vợ Ninh-Hòa đến thăm ngôi trường Trần Bình Trọng, để tìm lại chút kỷ niệm xưa, mà bà cho là dễ thương nhất trong đời một người con gái, cho dù đến bây giờ tất cả chỉ là như khói như sương mà sao cứ mãi còn đọng lại ở đâu đó trong hồn nàng.

NGUYỄN LỆ UYÊN ** Dương Nghiễm Mậu, “sống tự do hay là chết”.



Nhà văn Dương Nghiễm Mậu & Nglu

Báo chí miền Nam viết nhiều, nói nhiều về Dương Nghiễm Mậu và đều dành cho ông những tình cảm đặc biệt và một vị trí xứng đáng trong dòng văn học Việt Nam trong giai đoạn từ năm 1954 trở lại đây (ngoại trừ thằng Gù bên hông nhà thờ Đức Bà).
Với 21 tác phẩm, gồm truyện ngắn, truyện dài và những đoản văn, bút ký… người đọc đã nhìn thấy trọn vẹn thái độ và t
rách nhiệm của ông với ngòi bút của chính mình trước người đọc, xã hội và cả một khúc lịch sử ngắn ngủi bị xé toạc, tơi tả.

HẢI PHƯƠNG * BIẾT ĐÂU CỎ ÚA SẮC MÀU NGUYÊN NGÔN



tang hoa si Vo Ta Dong va Laurianne Le nhan dip Trien Lam phong tranh

đêm qua
ngựa laị quay về
biết đâu
hí lộng
trong khe sương mù .

có nghe
động vỡ thiên thu
biết đâu
nước chảy
tồn lưu  qua cầu .

có nhìn
biêng biếc biển dâu