Friday, January 31, 2014

TRẦN VẤN LỆ * Mơ Hồ Vẫn Đẹp Buổi Đầu Năm

Kìa em!  Hoa nở sáng đầu năm!  Hoa nở vì em, đó, Mỹ Nhân!  Chào nhé, hôm qua – ngày-quá-khứ, chúng mình đi tới con-đường-Xuân!

Con đường Xuân ơi con đường Vui…Anh hái cho mình hoa mặt trời:  Một hướng lòng anh là hướng nắng, một em-duy-nhất, một em thôi!

Hãy nói với nhau lời nhỏ nhẹ!  Hãy êm đềm nhé gió Xuân Hương!  Hãy như mình vẫn đang Đà Lạt / bát ngát ngàn thông Hoa Hướng Dương!

Hãy như em mới vừa ngang ngõ /  nắng chải vàng áo lụa Blao…Bươm bướm vì em mà chớp cánh…Em à, đời đẹp tựa chiêm bao!

Thursday, January 30, 2014

NGUYỄN TRUNG DŨNG * Chợt thấy mùa Xuân

Chiếc bus rời trạm đưa Hoàng trên đuờng đến nhà Vân. Mùng 1 Tết, ở đất Mỹ, Hoàng cảm thấy không khí và cảnh vật không khác như mọi ngày. Sáng đến, mọi người vẫn vội vã lái xe đến công sở, hãng xường, trẻ con vẫn đến trường, và các cửa tiệm buôn bán, tiệm ăn, vẫn mở như thường lệ để tiếp khách hàng. Một ngày như thế, Hoàng nhìn quanh phố xá trên đường xe chạy, chàng chẳng thấy không khí và cảnh vật của Tết nhất là đúng, vì ở đây ở đó, Hoàng không tìm ra một tà áo dài thướt tha của các cô gái mặc, một bộ “com-lê” với cổ đeo cà vạt của mấy ông đàn ông, một tiếng pháo hay một phong pháo dài nổ ròn rã, không, Hoàng đã không thấy trên suốt thời gian trên đường xe chạy qua các trục lưu thông từ trung tâm thành phố đến vùng ngoại ô có những mái nhà thấp, có vườn tược cây cối rậm rạp um tùm, cho đến lúc trước đầu xe, mắt Hoàng đã nhận ra sườn của một ngọn đồi thoai thoải, ở ngã ba, một con lộ ngoằn nghoèo như một con rắn trườn mình bò lên triền dốc, một con lộ khác chạy thẳng theo chiều dài của nó giữa hai hàng cây đứng đầu chụm nhau, và một con đường quẹo về hướng tay mặt một phần đã bị những dẫy nhà của khu phố che chắn mất dạng.

LAN ĐÀM, và rượu


 RƯỢU, NỬA CHAI
      “ Rượu còn nửa chai đời cũng vậy
        Long Ân”

Ừ chai rượu quý còn đây,
Nửa vơi sao vẫn thấy đầy nơi ta.
Ngày mùa xuân, người đi xa,
Thì thôi, lầu cũ chiều qua rất buồn.
Ly nghiêng đỏ, đậm hoàng hôn,
Men say độc ẩm xót hồn cố nhân.
Rót thêm, người nhớ mấy lần,
Ta dường quên, suối phân vân đợi chờ.

HỒ CÔNG TÂM * mùa xuân Phù Đổng


Báo quốc trai hùng diệt giặc Ân
Vươn vai Phù Đổng triệu ba quân.
Thanh niên vào trận vung tay thép,
Thiên tướng lên yên cỡi ngựa thần.
Trăm họ đồng tâm trừ ác quỷ,
Bốn phương hiệp lực cứu lương dân.
Tân Xuân mã đáo bừng hy vọng,
Khổ tận cam lai thoắt chuyển vần!

Tết Giáp Ngọ 2014
HỒ CÔNG TÂM

TƯỞNG NĂNG TIẾN * Cuối năm nghe chơi một CD nhạc Tết


 "Chiều nay, chiều cuối năm, ở một góc trời xa, tôi ngồi ghi lại những ý nghĩ lan man vụn vặt để gửi bạn đọc chơi – sau khi nghe hết một CD nhạc trong quán vắng, bắt đầu từ bản Hoa Xuân của Phạm Duy, đến bản cuối cùng (“Xuân Này Con Không Về”) của Trịnh Lâm Ngân"...

*****
Xuân vừa về trên bãi cỏ non / Gió xuân đưa lá vàng xuôi nguồn / Hoa cười cùng tia nắng vàng son / Lũ ong lên đường cánh tung tròn...

Tuesday, January 28, 2014

NGÔ NGUYÊN NGHIỄM * đầu năm về Thất Sơn, giữa biên cương bỗng chạnh lòng vận nước


Ngổn ngang đá vắt quanh lối núi
Chèn một cành mai cuối gió đông
Bên kinh Vĩnh Tế trời biên giới
Ngậm nửa hồn thiêng với nước non

Có con chim lạ hót bâng quơ
Phải thiên thu gọi tiếng chim về?
Nước bốn ngàn năm truyền huyết hịch
Nam quốc sơn hà nam đế cư…

thơ TRẦN TUẤN KIỆT

Ngựa hồng

Yên cương lạc ngựa xong rồi

Giờ em hãy đến cùng tôi lên đường

Ta qua mấy nẻo trời sương

Ta qua ngàn vạn chiến trường nghìn xưa

Dừng chân ngựa khép áo bào

Chở che em với chiêm bao vạn đời

Bên thành kim cổ trăng soi

Chim bằng đến đậu giữa trời tuyết sương

Em cùng tôi bước lên đường

Kẻo mòn dấu ngựa bên nguồn nước trôi

NGUYỄN KINH BẮC * Xuân gợi tình thơ








Ngày xuân man mác gợi tình thơ
Một bóng quê hương đã khuất mờ
Thân vẫn lênh đênh ngoài xứ lạ
Hồn còn vương vấn cuối trời mơ
Lòng đau nhỏ mực nhòe trang giấy
Nỗi nhớ lay đàn lạc phím tơ
Khắp nẻo non sông rền tiếng gọi
Ai người thương nước lẽ nào ngơ ?

Nguyễn Kinh Bắc


KINH DƯƠNG VƯƠNG * Những Giọt Nước

 Người thanh niên dần dần hồi tỉnh sau khi ngất đi vì bị một trận đòn hội chợ bằng dùi cui và báng súng. Anh mở hé cặp mắt nặng trĩu sưng húp, trước mắt có một cái bóng chờn vờn che khuất, hơi thở nóng của một người nào đó phả nhè nhẹ và những sợi tóc dài lòa xòa trên mặt làm anh nhột nhạt.
- Minh tỉnh rồi! Tiếng người con gái thốt lên vui mừng. Một bàn tay mịn, mát rượi đặt lên làn trán nóng hâm hấp của anh.
- Chị Lan hả? Gã liếm làn môi khô, cố cất tiếng hỏi. Còn mấy người kia đâu? Anh thốt nhớ đến các bạn.
- Ở cả đây, trong khám, người con gái tên Lan đáp, giọng đượm vẻ bởn cợt. Bị hốt cả rồi.

HỒCHÍBỬU * chùm thơ Xuân

ĐỘC ẨM CHIỀU CUỐI NĂM (1)

Ta dụ ta, chiều nay ngồi uống rượu
Vì ngày qua đã xỉn tới mây xanh
Ta hư đốn chiều nay còn uống rượu
Bởi vì ngồi mông đít đã tê  xanh.

Em có biết mấy đại gia làm toán
Cộng tới cộng lui lòi một villa
Ta dốt nát nên không thèm làm toán
Cứ yêu đời và yêu hết người ta

TRẦN VẤN LỆ * Đưa Tay Anh Nắm Mình Ngồi Tới Khuya


Em ơi anh nói câu này:  “Đưa tay anh nắm, bàn tay anh cầm, một, hai, ba, bốn…rồi năm; ôi năm ngón ngọc, anh ăn nha mình?”

Xa quê còn mỗi cái tình, còn ngơ ngẩn chuyện, còn mình với ta!  Nói như đã nói hôm qua, nói như mai mốt đường xa chưa về…

Bàn tay biết chẳng là quê, sao thương đến nỗi trúc tre cũng buồn.  Đếm hoài mấy ngón tay thon, đếm hoài mấy bụi trúc mòn nắng mưa…

NGÔ NGUYÊN NGHIỄM * Nguyễn Việt Nam, tấm lòng một cõi đi – về


Đằng đẵng hơn 20 năm gặp lại Nguyễn Việt Nam, sau ngày đất nước quy về một mối, có lẽ tôi phải có cái nhìn rất mới về một nhà làm văn nghệ văn hóa có nét lãng tử, bộc trực, nói nhiều làm nhiều… mang nhiều bản chất Nam bộ mênh mông tình người. Thật ra, từ thuở thiếu niên Nguyễn Việt Nam cũng đồng điệu như những phiêu bạt lưu sinh của phần đông các bằng hữu trải dài mọi nơi trên đất nước. Họ vội vã bước qua cuộc chiến tranh thảm khốc, bi hùng của dân tộc và phải lướt thướt như đàn chim di rời tổ, lẳng lặng bay vào khoảng trời miền Nam, cấy hồn vào định kiếp quê hương. Tâm huyết chính thống của người làm văn nghệ như Nguyễn Việt Nam, lại có cái say mê thánh hóa vào tư hướng xã hội nhân văn, khác hẳn các bằng hữu khác phần đông hầu như chỉ duy nhất là hòa mình trong một môi trường văn chương nghệ thuật đơn thuần.