Friday, December 27, 2013

NGUYỄN MẠNH TRINH * Nghe Lại Vài Ca Khúc Mùa Giáng Sinh


Trong mấy ngày qua, khắp nơi đâu đâu cũng đều vang vang những ca khúc quen thuộc. Nghe nhạc, biết là mùa Giáng sinh đang về. Những ca khúc như Đêm Thánh Vô Cùng, Mùa Sao Sáng, Chiều Bên Giáo Đường, Kinh Chiều, Bài Thánh Ca Buồn, Tà Áo Đêm Noel,.. cũng tràn ngập không gian và trí nhớ chúng ta cùng với những bài thánh ca quen thuộc với người Việt Nam như White Christmas, Holy Nights, Santa Claus is coming to town, Jingle Bells, Feliz Navidad, The Little Drummer Boy, Ave Maria, … đang vang vọng khắp nơi.

TRÚC THANH TÂM * trên đường về BẠC LIÊU

Dọc đường ghé quán, trời mưa
Cà phê từng giọt chảy thưa xuống lòng
Chiến tranh, rời đất Hộ Phòng
Bỏ bao kỷ niệm trôi sông Gành Hào

Ngoài trời từng hạt mưa, đau
Tạt thềm ký ức chảy vào mông lung
Mắt em ngày đó rưng rưng
Lòng ta nổi gió bão trùng khơi xa

Nhớ hoài quê mẹ Trà Kha
Hòa Bình, Đìa Chuồi, quê cha thuở nào
Buồn thêm một giấc chiêm bao
Chiều buông chầm chậm ngả màu nắng phai !

TRÚC THANH TÂM

Thursday, December 26, 2013

HẠO NHIÊN NGUYỄN TẤN ÍCH * Sợi vắn sợi dài (Hai khoảng trời)

Phượng cho xe vào garage. Trước khi bước xuống xe, nàng nhìn vào gương chiếu hậu lần cuối cùng, hất hất mái tóc vừa mới uốn ngắn, mỉm cười thỏa mãn.
Đẩy cửa vào nhà, Phượng nhí nhảnh đến trước mặt chồng hỏi :
 - Mình xem em cắt mái tóc ngắn thế nầy có đẹp không ?

Cường đang đọc lại cuốn sách “Quẳng Gánh Lo Đi Và Vui Sống” của dịch giả Nguyễn Hiến Lê mang từ Việt Nam qua Mỹ bỏ nằm ụ trên kệ sách mấy năm rồi mà không có thì giờ rảnh rỗi để nghiền ngẫm. Hôm nay nhân ngày lễ, ông lấy được một tuần lễ Vacation đầu tiên sau bao năm lận đận với công việc trên mảnh đất đầy cơ hội mà cũng phải đổ khá nhiều mồ hôi nầy. Nghe vợ hỏi, Cường đăt cuốn sách lên bàn, ngước mắt nhìn vợ đang tươi tỉnh chờ đợi ở chồng một lời khen.

VTN * Phân Ưu


CHIA BUỒN




Được tin CN/CB báo Tin Việt tại San Jose :

ký giả Cao Sơn NGUYỄN VĂN TẤN
nguyên SQ Báo Chí Vùng 2 Chiến Thuật
vừa từ trần lúc 10:15 AM ngày 22/12/13
tại SJ, hưởng thọ 68 tuổi.
.
.
Anh em văn nghệ sĩ, thân hữu của Cao Sơn xin chân thành phân ưu cùng tang quyến và nguyện cầu hương hồn người quá cố
sớm siêu sinh miền Phật cảnh.

Ngô Đình Chương - Đông Anh Nguyễn Đình Tạo - Diên Nghị -
Trần Thiện Hiệp – Hải Phương – Phạm Quóc Bảo - Hải Bằng - 
Phạm Tín An Ninh - Trần Xuân Thành - Tô Kiều Phương -  
Viên Luông - Lâm Tường Dũ - Võ Thạnh Văn – Phan Bá Thụy Dương.

TRẦN HOÀI THƯ * Đêm thánh vô cùng


Bốn chàng thanh niên: áo ấm kéo cao tận cổ, co ro run rẩy bước theo con dốc xuống bờ hồ. Trời của đêm Giáng sinh đầy sao và trong suốt như đáy cốc thủy tinh màu sẫm tối. Gió nghe lộng trên đồi, rồi lướt xuống lũng, rì rào trên những đọt thông cao. Gió thật lạnh. Cả bọn co rúm trước những cơn gió tê buốt. Tuy nhiên họ vẫn chạy theo con dốc, những bước chân ngờ nghệch làm sao. Tiếng cười nói vang lên làm cõi đêm bỗng dưng bừng vỡ trong giây lát, rồi trở lại cùng sự im lặng cố hữu.

Tuesday, December 24, 2013

LINH PHƯƠNG * hương biển


Khuất trong đá - Đất gọi mời
Ban mai còn nấp chưa rời vai em
Chút lạ lùng - Chút thân quen
Nụ hôn chưa chạm - Đã biền biệt xa

Sóng xô - Ngày xuống - Chiều tà
Hắt hiu màu nắng - Nhạt nhòa bước chân
Tóc dài - Từng sợi - Bâng khuâng
Rơi trên vai áo mênh mông đất trời

Úp tay - Che mặt khóc vùi
Ai mang hương biển theo người ra đi
Giá như - Cứ ở Đừng về
Giá như - Gởi lại câu thề cho nhau
Thương gì đâu - Nhớ gì đâu..









Võ Thị Điềm Đạm * Điệu luân vũ bên bờ Donau

Trăng mười bốn lơ lửng trên không, nghiêng mình ngắm nhìn dòng sông Donau êm ả chảy dài. Ánh trăng ưng ửng trải mình trên những tàn lá xanh mướt nõn nà đọng chút sương đêm vừa bám. Gió xuân khe khẻ như sợ đưa đẩy làn mây mỏng từ xa đến, phá đi nét êm ả ánh trăng non. Dựa hờ thành ban công, Johann thẫn thờ nhìn chóp nhà thờ thành phố Wien bên kia bờ sông, xa xa mơ huyền trong ánh đèn phố thị đêm chưa muốn ngủ. Lòng lâng lâng nao nao như muốn tìm kiếm, tìm kiếm một hình ảnh, một biến cố, một âm hương tự đáy sâu tâm tư thôi thúc chàng từ khi ánh trăng mười bốn lên cao dần. 

TRẦN VẤN LỆ * Sáng Nay Cũng Sáng Hôm Nào


Sáng nay cũng sáng hôm nào – cũng con bướm đậu bờ rào mới bay.  Cũng trời, non, nước, sương, mây.  Lạ ghê, mình cứ nhớ ai và buồn!

Như con suối vỡ tự nguồn, bao nhiêu hoa nở trong vườn, vì em?  Tiếng chuông Chùa ngân, ngân êm.  Tiếng róc rách nước máng hiên ngậm ngùi…

Nếu không buồn, chắc là vui?  Chắc không nghe tiếng nước vơi nước đầy?  Những con suối lách rừng đi, những xưa ai khiến mình về Trường Sơn?

Monday, December 23, 2013

NGUYỄN AN BÌNH * rong rêu phận người

Ngỡ lòng mình là làn mây trắng
Bay cuối trời dõi bước chân em
Ngỡ tình mình là tia nắng ấm
Rơi trên môi mắt nhớ vai mềm.

Em như con nước xuôi về biển
Để lại sông buồn trắng cỏ lau
Anh suốt đời thành chim bói cá
Treo tình sầu đá nhọn vực sâu.

Em đánh rớt tình qua cửa sổ
Lỡ vuột tay bong bóng lên trời
Tìm đâu thấy vầng trăng cổ tích
Mặt hồ soi những ánh sao rơi.

HOÀI ZIANG DUY * Có đời sống thực

@ Đỗ Duy Tuấn
1-

- Điều anh nói có thực đáng tin không?
- Chị nghĩ lại coi, quí chị lắm tôi mới nói điều nầy.
Từ cái ngày hôm đó. Chị cứ vẩn vơ bán tín bán nghi. Lẽ nào người đàn ông đầu ấp tay gối với chị ở nhiều năm qua, lại không phải là chồng mình.
Câu nói của Hùng. Gặp lại ông ta trên xứ người, tôi thấy có gì là lạ. Trước đây so với bây giờ khác quá. Vậy rồi, quý chị lắm tôi mới nói. Câu kết như tuồng cũ lập lại
Những dẫn chứng liên tục, nhiều ý nhiều lời mỗi lần gặp nhau. Một Hùng nói, người quen nói. Chị phân vân hỏi ý mấy người bạn gái. Có khi nào anh ấy không phải là người đàn ông năm xưa không? Câu trả lời với tiếng cười nhạo. Chỉ có chị mới khám được ông ta thôi. Chứ tụi nầy làm sao mà rõ được.
Vậy thời chiều nay anh ấy về. Cứ tưởng cứ nghĩ vậy, như thể một mình ngó mong. Đã bao nhiêu chiều còn sót lại trong lòng chị, trong căn nhà nầy. Anh ấy đã không về như thường bửa.

ĐỖ HỒNG NGỌC * Thư gởi bạn xa xôi


Kiên Giang HHH & ĐHN

Xin lỗi bạn. Lâu quá chẳng “tường trình” gì như đã hứa khiến bạn phải nhắc. Nhiều chuyện quá, chẳng biết nên bắt đầu từ đâu nữa! Noel sắp tới rồi và nghe bạn than tuyết dày đặc quanh nhà. Ở Việt Nam, năm nay cũng lạ. Tuyết tràn ở Sapa, Lào Cai… Người giàu từ Hà nội, các tỉnh ùn ùn đi ngắm tuyết. Người nghèo chết điếng vì hoa màu hư hỏng, gia súc run lập cập. Ngay tại Saigon cũng nghe lạnh. Nhưng lạnh thì lạnh, các cô gái Saigon vẫn rất phong phanh. Phố phường thì giăng cây cảnh trắng xóa, giả làm tuyết. Đám cưới thì ào ạt để bớt lạnh.

Sunday, December 22, 2013

HOÀNG TRÚC LY * Cháy Hoài Dáng Xưa

HTL qua Đinh Cường 

HTL mất ngày 23 tháng 12 năm 1983 tại SG, tính đến nay đúng 30 năm.
Để tưởng niệm người thi sĩ tài hoa này, VTN xin giới thiệu cùng quí vị 
thủ bút của anh qua bài CHDX. Được biết hôm nay tại Q.3 - SG, em gái 
của anh là cô Đinh Hương cũng tổ chức Ra Mắt lại nguyên bản 
tuyển tập thi ca Trong Cơn Yêu Dấu, nhưng đặc biệt kèm thêm 
2 bài nhận định của Đặng Tiến và Phan Bá Thụy Dương về thơ HTL.

Saturday, December 21, 2013

TIỂU TỬ * Những Hình Ảnh Đẹp


Anh tôi nằm bịnh viện Saint Camille đã được mười bữa. Chiều hôm qua, ảnh gọi điện thoại về nhà, nói : « Thằng tây nằm chung phòng ra nhà thương rồi, ngày mai chủ nhựt, mầy vô đây anh em mình nói chuyện chơi». Nghe giọng ảnh “có thần” nên tôi vui vẻ trả lời : «Dạ ! Mai em vô. Vợ con em đi Mỹ, chớ không thì em cũng chở tụi nó vô thăm anh». Tôi nghe ảnh cười khịt : «Một mình mầy cũng đủ cho tao vui rồi… ».

Phòng anh tôi là loại phòng hai giường ở lầu ba. Ông già người Pháp cỡ hơn tám mươi tuổi nằm chung phòng với anh tôi rất khó tánh. Ổng không thích có nhiều ánh sáng vào phòng nên volet cửa sổ lúc nào cũng chỉ hé lên một chút thôi. Thấy ổng quá già lại hay gắt gỏng nên mấy cô y tá cũng nhân nhượng, chỉ kéo volet lên cao trước giờ bác sĩ trưởng đi thăm bịnh nhân, rồi lại hạ thấp xuống, sau đó! Mỗi lần tôi vào thăm anh tôi, mặc dầu chúng tôi nói chuyện nho nhỏ với nhau, ổng cũng lăn qua trở lại thở dài. Có khi còn lấy gối bịt lỗ tai nữa !

TRẦN VẤN LỆ * Một Chùm Tứ Tuyệt


Tư nhiên ta nghe lòng không vui
Nghe nhạt làm sao tiếng ngỗng trời
Nghe gió bay qua chòm liễu trắng
Nghe như ai đếm tuyết đang rơi…

TRẦN YÊN HÒA * Người chết hai lần


Một người làm ruộng cho gia đình tôi là chú sáu Quắn. Chú ở dưới miệt Kỳ Anh, tức là dưới vùng biển Tam Ấp, tên thường gọi là xóm Đồng Rạ hay là Đầm. 
 
Mẹ tôi không biết duyên do nào đã biết chú và nhờ chú, đến mùa cấy hay mùa gặt là chú lên nhà tôi ở lại suốt mấy tháng để làm việc.
Chú sáu Quắn là một thanh niên to con, cao ráo, lực lưỡng, đẹp trai. Mỗi lần chú gánh lúa từ ruộng về, chú thường  ở trần trùng trục. Tôi nhìn từ xa, đôi chân chú săn chắc, vồng ngực nở nang, mái tóc hớt ngắn để lộ cái đầu to, dù trời có nắng đến mức độ nào chú vẫn để đầu trần, không hề đội mũ hay nón gì cả.

HỒ CÔNG TÂM * Tiếc thương Việt Dzũng


Tiếc thương Việt Dzũng

Thôi rồi Việt Dzũng đã rời xa
Gởi lại… “quê hương một chút quà”
Tiếng hát ru hồn người viễn xứ
Lời kinh cầu nguyện kẻ xa nhà
“Mời em về” lại dòng sông cũ
Tiễn kẻ từ quy… tóc mẹ già
Chống nạng… một đi không trở lại
Ngàn năm thương nhớ khúc bi ca

M.H.HOÀI LINH PHƯƠNG * Chiều Tàn Năm Trên Quê Hương Lưu Đày

    * Thanh Trí
     “trăng tròn chỉ một đêm rằm
    tình duyên chỉ hẹn một lần mà thôi” (1)
    nên giờ… môi đã lìa môi
    nên ta giờ đã …xa người trăm năm..
       Em về trên phố xưa
Tìm anh hoài chẳng thấy
Gió chuyển mùa bơ vơ
Người xa từ dạo ấy...

Saigon chiều hôm nay
Em làm người ở trọ
Như quê hương lưu đày
Một mùa đông vàng võ

Thursday, December 19, 2013

PHAN TẤN HẢI * người tới như mộng

* Hồ Thành Đức
Tôi đã gặp những người như thế. Những người như mộng, như thật. Những người đã tới để cho tôi thấy đời này như mộng, như thật. Họ tới để nói rằng cõi đời này là bất khả nghĩ bàn, nói mộng cũng hỏng, mà nói thật cũng sai.
Có những người đã bước vào trần gian này, mà tôi có cơ duyên gặp được nơi này hay nơi kia, và rồi biến dạng như những làn khói lẩn khuất, hư ảo. Để rồi chỉ còn thoảng trong trí nhớ của tôi những nụ cười như hoa nở, một giọng nói dịu dàng như gió sớm, hay như một tà áo phủ mát những giấc mộng đêm hè. Và rồi, người hiện ra như thật, và biến đi như sương khói, để những bàn tay nắm lấy chỉ còn là một cảm giác run rẩy mỗi khi nhớ tới, và rồi lại buông ra để đi thật xa.

Wednesday, December 18, 2013

NGÔ NGUYÊN NGHIỄM * chiêm bao chẻ đá, bỗng thấy hoa ưu đàm nở


Chẻ đá bươi tìm thời khắc lụn
Ngàn năm ẩn mặt khói âm dương
Vàng bay, hổ phách rơi trên chén
Sóng sánh hoàng hoa rụng tứ phương
Chênh vai, thời tiết đầy mâm ngọc
Nẩy ngược phù sinh kiếp dị thường
Lỡ trôi bên sóng trường giang cổ
Chợt nở, ưu đàm bện gió sương

Nhoang nhoáng vô thường, xa cố lý
Quê nhà còn mất một màu hương
Bay về não bộ lời vương vấn
Đọng giữa thai sinh vạn nẻo đường
Nhãn mục trầm luân ngơ ngác lạ
Trăm bờ thiên lý bóng trăng suông…

LAN ĐÀM * về phía mặt trời

tranh Nguyễn Hùng Sơn

Về thôi, dốc đổ giữa đời
Có mây phiêu bạt cuối trời ngổn ngang
Đổi mùa, rừng lá mênh mang
Nét xanh đầu hạ, điểm vàng chớm thu
Ngày hồng hoang lạnh sương mù
Ta rong chơi cuộc lãng du miệt mài
Ở con đường buổi sớm mai
Ta đi, chiếc bóng ngả dài sau lưng

LAN ĐÀM

ĐINH LÂM THANH * Sỏi đá


(Thay thế truyện Viên Ngọc đã in thiếu một phần trong tuyển tập Tình Mua Cuối Chợ)

Tiệm mở cửa bắt đầu chín giờ nhưng Phước phải có mặt từ sáng sớm để làm vệ sinh, quét dọn nhà hàng, lót bàn, đặt muỗng đũa, châm đầy các chai tiêu muối, nước mắm, xì dầu... tiếp đến, phải vào trong phụ các việc lặt vặt theo lệnh của những người có trách nhiệm nấu ăn. Lúc nào đông khách, Phước được rời bếp ra làm bồi bàn phục vụ ở ngoài. Đây là những điều căn bản của hợp đồng miệng, thỏa thuận giữa chủ và Phước trước khi bắt tay vào việc. Nhà hàng có đến bốn nhân viên phục vụ thực khách nhưng ba người là bà con giòng họ với chủ, đến trễ về sớm và không bao giờ nhúng tay vào công việc vệ sinh hay phụ bếp, tất cả đều xô qua đẩy lại cuối cùng rơi vào tay Phước. Phước chấp nhận thua thiệt nhưng phải bám víu lấy công việc, dù cực khổ nhưng để gánh một phần khó khăn cho gia đình vừa mới đặt chân đến Mỹ.

Tuesday, December 17, 2013

Nguyễn Quý Đại * rừng còn xanh lá

Mỗi độ thu về lá vàng rơi ngập lối đi, gợi cho tôi nhớ lại ngày bỏ nước ra đi khi tóc hãy còn xanh, nay tóc đã bạc màu theo dòng thời gian. Hơn 30 năm qua tôi có dịp trở lại vùng đồi núi yên tĩnh để dưỡng sức, khung trời bao la bát ngát của đồng quê thật thơ mộng, êm đềm đồng cỏ xanh mượt chạy dài tới tận chân trời, những dãy núi cao trên đỉnh là đà những áng mây bay. Rừng đổi màu vàng úa cuối thu, bên đồi đàn bò đang ung dung gặm cỏ, tiếng lốc cốc leng keng từ những cái chuông đeo ở cổ bò vọng lại trong gió thu se lạnh, đưa tôi về với kỷ niệm ngày xưa khi đến định cư tiểu bang Bayern/ Bavaria, tôi từng ở vùng quê với những cánh đồng xanh tươi  và những đàn bò sữa…. 

NGUYỄN AN BÌNH * bài thơ tình ngày xuân

Muốn gởi em bài thơ tình ngày trước
Chưa kịp trao người đã bước qua cầu
Em phương ấy con tim thầm nhắc nhở
Lời hẹn xưa vương vấn để tìm nhau?

Đêm giao thừa đi lễ chùa trẩy lộc
Nhớ không em lời khấn thoảng hương trầm
Tay trong tay anh truyền em hơi ấm
Cùng hẹn lòng ta bói quẻ đầu năm.


Em dáng nhỏ thời chiêm bao mới lớn
Đẹp tinh khôi như màu áo thiên thần
Nào ai biết đời như cơn sóng cuộn
Mối tình đầu làm sợi chỉ vướng chân.

Cành mai vàng sân nhà em dạo cũ
Đợi xuân về chớm nụ đón chân ai
Anh bất chợt về ngang qua góc phố
Hoa lìa cành lòng mãi nhớ khôn nguôi.

Tiếng chim hót thì thầm qua kẻ lá
Biết bao mùa chưa hết nỗi bâng khuâng
Anh chợt hiểu tình yêu xưa bỗng thức
Ngỡ em về theo cánh én ngày xuân.

Tháng 12/2013