Monday, September 23, 2013

TRẦN VẤN LỆ * đời này đời sau


Mỗi buổi sáng, ông thắp nhang cho vợ, rồi lăn bánh xe lăn ra bệ cửa, ông ngồi.  Nhớ cháu, thương con góc biển chân trời, đốt điếu thuốc nhìn khói bay lãng đãng…

Mỗi buổi sáng, mỗi ngày một buổi sáng, mỗi buổi trưa và…mỗi một buổi chiều.  Cuối đời ông, ông buột miệng:  Buồn Hiu.  Con chim sẻ trên nhành cây vỗ cánh…

May mà ông có chỗ ngồi trốn lạnh, biết bao người đang lang thang kia.  Sau chiến tranh nhiều người đi không về.  Sau chiến tranh, mở ra đời…tứ tán!

Ông gạt tàn thuốc, ông nhìn khói tản.  Cây nhang trên bàn thờ cháy cạn đến chân nhang.  Một ngày mới ngổn ngang:  Ngoài đường xe chiếc xuôi chiếc ngược!

Ông mong lắm một tiếng chân ai bước / lên thềm nhà…Đã lâu lắm, rất là lâu.  Chỉ có mây bay qua trên những mái ngói lầu / và…khói xám trên những túp lều tranh ảm đạm.

Ông nhìn ra sông, có mấy giề bèo trôi, bám, / dưới chân cầu, ông nghĩ tới đời ông.  Ông nhớ cháu, thương con; ông thương nhớ vô cùng.  Lăn bánh xe lăn, ông trở vào giường nằm, ngó lên bàn thờ, ảnh vợ…

Mỗi buổi sáng có cô em giặt lụa, hiện hình về trong những giấc chiêm bao.  Ông tưởng tượng đời sau, ông thấy lại cô em giặt lụa…

Trần Vấn Lệ.

TRẦN THIỆN HIỆP * bát thập với thất ngôn










































gởi Văn Quang. Thế Phong.
Vương Đàm. Hoàng Vũ Đông Sơn
Phan Bá Thụy Dương. Nguyễn Đức Nhơn

Dựa gốc Sầu Đâu nhìn lá rụng
Nghĩ mình tám bó già hơn cây
Tóc hói, râu thưa đều bạc thếch
Còn sống bao lâu ở cõi này (?)

Hỏi là hỏi vậy làm sao biết
Mặc kệ, cứ vui rượu với trà
Suốt ngày ngậm tẩu vờn vi tính
Mọi việc ngoài trong có lão bà

Tính tới nhìn lui ai còn mất
Riết rồi cảm thấy mình cô đơn
Khứa lão bệnh già kiêng nhậu nhẹt
Lâu lâu rủ được thật mừng rơn

Thường hẹn hò nhau cà phê bụi
Tiếc kiệm xe ôm cũng tới nơi
Chuyện ta, chuyện họ, vòng thế sự
Thơ văn, viết lách đấu ngất trời 


Cõi đời còn đẹp nên lưu luyến
Mong chi trời gọi sớm ra về
Nhẩn nha ngâm chữ vào trong rượu
Gặp bạn giang hồ ta tung hê

Men thơ men rượu lòng thấy ấm
Thêm với tuổi già chút tri âm
Thế là đã đủ, và... quá đủ
Ta đáp lại người một chữ tâm

TRẦN THIỆN HIỆP  
Linh Đông thôn 9.2013

Saturday, September 21, 2013

PHAN * Hoài Hương


Đã có những lần tôi đứng rất lâu ở một nơi thôn dã, một vùng biên giới xa lạ, bơ vơ một mình trên ngọn núi cheo leo, hoang vắng và đìu hiu; hay đứng bên một dòng sông mà trước đó tôi chỉ biết tên dòng sông qua sách báo… tôi nhớ mãi lần đứng bên dòng sông Mỹ chánh; chỉ là một dòng sông như những dòng sông, nhưng bùi ngùi khi nhớ đến lời nhạc “dòng Mỹ Chánh nước xông mùi hôi tanh; hỡi Cổ Thành một thuở vang danh…” làm cảm xúc dâng tràn trong lồng ngực nỗi cảm thương những người đã khuất bởi chiến tranh. Tôi nghĩ về tuổi nhỏ, khi học bài học lịch sử về trận Bạch Đằng Giang xa xưa, đứa bé tôi chỉ thấy tự hào về dân tộc mình; không có cảm giác thương tiếc, đau xót những người ngã gục trong trận chiến lịch sử đó bằng những người ngã gục xuống dòng Mỹ Chánh - để nhiều năm sau, thằng con nít sống lâu năm chợt nghiệm ra vì mình có mặt trong cuộc chiến quốc-cộng; chứng kiến những hình ảnh in đậm tuổi thơ nên đồng cảm hơn với những người xưa đã thuộc về lịch sử. Tôi nhớ những chiều khi nắng phai tàn, từ ngoài bãi sông nhìn về xóm nhỏ, có cái bóng đen của một chiếc xe nhà binh chậm chạp lăn trên đường làng… là xe đưa xác một người anh trong xóm tử trận ở miền trung về. Lũ trẻ chúng tôi bỏ ngay bến sông để trở về xóm làng huyên náo, đông vui với thức đêm, người lớn uống rượu và con nít cũng được thức ké đến khuya mà vui chơi; cái đau hay nỗi buồn của sự mất mát không thuộc về những người còn mặc xà lỏn chạy rong trong xóm. Nhưng rong chơi thành tật nên có những lúc đứng chơi vơi ở một nơi không hẹn nào đó, khi không thể, không thích một điều gì đó, và cả những khi không, chợt thấy lòng trống huơ, tôi hay lái xe vô định thay vì đến điểm hẹn bạn bè; một cuộc vui đang đợi hay một góc quán quen… tôi lái xe như đi tìm lại một chút gì để nhớ khi quỹ thời gian đã hao mòn, khi nỗi nhớ ngập lòng những bến bờ xưa cũ…
Chiều buông nắng tàn xuống vạt bluebonnet tháng tư, bên kia là hồ Ray Hubbard mênh mông như biển; dòng đời như dòng xe chen chúc trên xa lộ 30E. Sao tôi lại đứng đây một mình, ngổn ngang tâm trí những bế tắc. Đâu rồi ngọn gió u linh bên dòng Mỹ Chánh, khi tôi đến đó thì dòng Mỹ Chánh đã thôi không xông mùi hôi tanh nữa. Chiến tranh đã qua rồi, nhưng oan hồn nhiều lắm trong những lọn sóng lăn tăn, những lọn gió sang mùa, không trong vắt trong veo như nước hồ Ray Hubbard, vạt nắng hun hút về phía chân trời để hồn tôi hun hút cô đơn, cảnh sắc thơ mộng với nắng và gió, mới đó đã đìu hiu cô quạnh vào đêm; kỳ ảo đến ngẩn ngơ thương nhớ một quê nhà. Có thật không là người ta đau đáu trong lòng những hình bóng cũ; những kỷ niệm xưa, lúc hoàng hôn chiều tàn. Không gian bao la làm nao lòng lang bạt, bỗng thèm một nơi để về, dù chẳng để làm gì hơn sau khi nhìn lại rồi lặng lẽ ra đi… nơi đó là quê nhà thống khổ như lòng hoài hương của những người không về; tình yêu và nỗi nhớ như que diêm không sáng nổi đêm sâu nhưng làm cho lòng người có lửa; một chút lửa nhân quần trong giả tưởng cũng ấm lắm, bởi trong sâu của bóng chiều có niềm nhớ mông lung về cố thổ mù khơi, nơi có hình ảnh những bà mẹ già lui cui bên bếp lửa canh tàn; có trẻ thơ ngơ ngác hỏi những câu vô nghĩa; có chiếc xe nhà binh chở xác lính tử trận về với gia đình; có kết cuộc không may của chiến tranh nên hoà bình mới có những chiếc xuồng rời bến tử sanh không bao giờ trở lại, đưa những linh hồn bái biệt quê hương ra đi âm thầm để từ đó quê nhà chỉ còn là nỗi nhớ bất chợt, không đầu không đuôi như hành tung bất định của nắng và gió, mây, sóng và mộng đời phiêu lãng giang hồ đến hôm gục chết bên giòng sông Da-nube; bên bờ hồ Ray Hubbard mà cứ tưởng là dòng Mỹ Chánh đã giang tay đón đứa con hoang về nhà.
Khi những vì sao đã ngự trị trên nền trời đêm mênh mông, những câu hỏi của muôn đời lại ngổn ngang: Tôi từ đâu đến, sẽ đi về đâu? Cuộc lữ này bao giờ kết thúc để chấm hết những phiền phức từ đầu. Sao tôi không phải là ngọn sóng bạc đầu kiêu hãnh trong phút giây rồi tan vào mênh mông; hay cánh hải âu vừa lượn một đường bay lả lướt để không gian ngẩn ngơ chiều. Cánh chim và ngọn sóng không có quê nhà nên mới làm được điều kỳ diệu, còn người ta chỉ riêng nỗi nhớ đã chiếm hết linh hồn, lòng hoài hương chợt tắt hôm hồn lìa khỏi xác là xong đời phiêu lãng.
Nỗi nhớ nhà nhấp nhô như những lọn sóng tan vào mênh mông, lòng hoài hương tan vào hư không để đời thường lôi kéo người ta lại với những bế tắc và phiền muộn cố hữu của nó. Dù sao, còn một tấm lòng với dĩ vãng cũng là nghị lực để tồn tại; lòng hoài hương không làm cho người ta bi lụy đời thường thì bỏ ra một buổi chiều thơ thẩn bên hồ 30 cũng có sao đâu. Nốc cạn ánh trăng ngà trong ly cognac bên hồ Ray Hubbard thì mọi chuyện sẽ qua, lòng cũng nguôi ngoa…

TRẦN VẤN LỆ * buổi sáng mùa Thu

Sáng ở đằng Đông mây đen che. Gió hiu hiu thổi, sắp mưa về? Mưa còn về nhỉ, người đi mãi!  Nhìn hướng nào ta mới thấy quê?
Khoác thêm chiếc áo, người thêm nặng, nghe năng lòng thêm nỗi Nước Non!  Bè bạn hỏi thăm còn với mất…Đường trần ai vẫn bóng cô đơn?
Mây ở đằng Đông, mưa sắp mưa.  Không mưa buổi sáng thì mưa trưa.  Mùa Thu thường có mưa ray rứt, ai hứng mưa nhìn mưa ngẩn ngơ?
Ai hứng mưa nhìn ra nước mắt, Mẹ chờ Cha đợi, đã Thiên Thu!  Mùa Thu, hai chữ Thiên Thu hiện, thấy rất xa xa những nấm mồ…
Giàn bống giấy ở bên hàng xóm, nở đó rồi tàn, chuyện dĩ nhiên…Có một thời ta, người lãng mạn, mơ màng cón nhớ nụ cười duyên…
Có một thời ta người lãng mạn ra bờ sông nhìn sông bao la.  Bên ni bờ biết không là bến.  Bên tê bờ không phải của ta!
Mây ở đằng Đông, mưa sắp tới, giọt nào xuyên tới trái tim em,  để em một phút giây nào đó em để tay đè lên trái tim…

TRÚC THANH TÂM * HOÀNG CÚC

























Tôi về trú dưới hiên mưa
Nhà bên hoàng cúc cũng vừa trổ bông
Sao em lại mặc áo hồng
Sao không áo của ngày hong tóc chiều !

Tôi về buổi đó buồn hiu
Nhà em cửa đóng, gió reo cổng ngoài
Mình tôi và lá thu rơi
Ơi, màu mắt đợi tím trời nhớ nhung !

Tôi về nghe giọt mưa lòng
Bên nầy sông, bên kia sông mịt mờ
Bây giờ cũng dưới hiên mưa
Đâu còn màu áo ngày xưa, tôi chờ !

Tôi về làm kẻ trễ đò
Nhà bên Hoàng Cúc cũng vừa sang sông
Ngoài trời mưa, mưa trong lòng
Mùa thu đẫm ướt một dòng thơ đau !

TRÚC THANH TÂM 
   

Thursday, September 19, 2013

PHẠM TÍN AN NINH * nỗi buồn mùa thu

Có lẽ những chiếc lá mùa thu đã nhuộm vàng phần lớn thi ca nhân lọai.
Và dường như nếu không có mùa thu thì những cuộc tình sẽ không còn
lãng mạn, thế gian này sẽ không có mặt của thi nhân.

Ông Văn Cao đã khởi đầu sự nghiệp của mình bằng " Buồn Tàn Thu" để rồi cuộc đời của người nghệ sĩ tài hoa này cũng tàn theo Giai Phẩm Mùa Thu (trong Nhân Văn Giai Phẩm). Ông mất đi trong cảnh khốn cùng để lại cho đời một kho
tàng âm nhạc quí giá , cùng sự thương tiếc ngậm ngùi và bao điều suy
ngẫm.

VÕ THỊ ĐIỀM ĐẠM * những nụ cười trong ca dao

Hài tính của mỗi dân tộc mang một chất khí khác nhau. Khác nhau qua thể thức biểu lộ, qua thời gian, qua nếp sống vật chất cũng như tinh thần đặc trưng của mỗi xã hội. Như nhà triết học Pháp Bergson trong quyển sách luận về hài tính đã nói: “Muối hiểu biết cái cười, ta cần đặt nó lại trong hoàn cảnh tự nhiên tức là đời sống xã hội, nhất là phải xác nhận tác dụng hữu ích của nó, tức là một tác dụng xã hội.”
Hài tính con người Việt Nam được biểu hiện khi kín đáo, lúc trắng trợn, khi thư thả, lúc hậm hực, khi châm biếm, lúc mỉa mai…ẩn chìm, lảng vảng qua những dòng ca dao ngọt dịu, những dòng ca dao kêu gào, những dòng ca dao thiết tha, những dòng ca dao nức nở…; phong phú, vô dạng, sống hoài!

Tuesday, September 17, 2013

NGUYỄN AN BÌNH * qua chuyến phà cuối trên sông hậu




























Tôi đứng đợi bên bờ sông gió thổi
Chờ phà sang rời bến bắc Bình Minh
Cây cầu mới chợt giật mình trở giấc
Sáng ánh đèn soi sóng nước lung linh.

Cô hàng rong nhìn tôi cười buồn bã
Phà không còn em mất chốn nương thân
Chú bánh mì bán hàng trên phố vắng
Khuya qua cầu đạp chắc rã đôi chân.

Phà trăm năm đưa bao người xa xứ
Có người thương không hẹn lúc quay về
Tôi ngơ ngẩn nhìn tháp tầng cầu mới
Chợt thấy mình lạ lẫm giữa sông quê.

Phà tách bến lẻ loi trong sương lạnh
Mai xa rồi trơ bến vắng còn đâu
Biết ai về nơi đầu sông góc biển
Nhớ mang theo chút nắng để qua cầu.

Chuyến phà đêm cuối cùng trên sông Hậu
Còn chờ ai đã mất hút lâu rồi
Em bỏ lại áo xưa thời mực tím
Theo chân người để lạc mất tình tôi.


Wednesday, September 11, 2013

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH * những mùa nắng Nha Trang

 
Nếu tôi là họa sĩ, có lẽ những giọt nước mắt xa Nha Trang sẽ được vẽ bằng một mầu sắc nào đó rất lung linh trong một bức tranh mùa nắng, có đôi mắt to của một cô bé 16 tuổi đựng suốt năm tháng ấu thơ dạt dào tiếng sóng, một ngày con sóng bật ra khỏi khóe mắt thành những hạt lệ, nên nó sẽ là một mầu rất mặn biển, để người xem tranh biết được nỗi chia lìa đó đã cứa xót lòng tôi đến thế nào.

Tuesday, September 10, 2013

LAN ĐÀM * lục bát ngắn


















HƯƠNG EM

Em về tóc đẫm hương xoan,
Thêm mùi cỏ nội hoa ngàn chiều xưa.
Gối chăn ấm lại đêm thừa,
Má môi thơm gọi đủ vừa tình ngoan.
*
Em về tóc đẫm hương xoan,
Thêm mùi cỏ nội hoa ngàn chiều xưa.

TRƯA CHỤP CT SCAN

Ta nằm tê cứng đôi chân,
Hai tay với mỏi, ngó trần trắng phau.
Ba mươi phút, có dài đâu,
Thân sao rã rượi, tưởng lâu cả đời.
*
Bolsa chiều nắng chơi vơi,
Hè vừa sang, nhớ phận người, có không.

NGÂN HÀ

Chờ ai, hồn lạc ngân hà,
Lạnh môi thơm đợi, tím hoa hồng trần.
Gọi tình, đêm trắng phân vân,
Sao băng, mơ ước cũng ngần ngại xa.
*
Chờ ai, hồn lạc ngân hà,
Chút âm xưa, chợt thiết tha bên đời.

RONG RÊU

Người đi lầu cũ cỏ hoang,
Hồ xưa nước cạn, lạnh hoàng hôn qua.
Thềm rêu gót ngọc nhạt nhòa,
Màu rong xanh, lạc loài hoa tím buồn.
*
Người đi, còn nhớ môi hôn,
Rong rêu ta nửa mảnh hồn, xót xa.

EM VỀ ĐÌU HIU

Em về, lau lách đìu hiu,
Xanh xao biển lạnh, tím chiều hạ hoang.
Tóc bay, gió bãi bàng hoàng,
Áo xuân phai, dốc mênh mang cát sầu.
*
Em về, kỷ niệm chìm sâu,
Từng con sóng vội, nát nhàu dấu xưa.

KẸT XE TRÊN XA LỘ 57 BẮC
Gửi Phan Bá Thụy Dương

Ngồi yên, ta ngắm cuộc đời,
Đường phân đôi ngả, phận người ngổn ngang.
Ngược xuôi, thôi cũng muộn màng,
Cô đơn dáng núi, chiều mang nắng sầu.
Ừ chờ- đợi cũng từ lâu,
Nhìn ta, thấy đã nửa đầu pha sương.


THỦY MẠC XANH
Gửi Cao Bá Minh
 
Em cho đồi ngực nõn nà,
Ta ngu ngơ mộng nghìn xưa viên thành.
Chiều phố núi, thủy mạc xanh,
Có đôi chim nhỏ truyền cành đợi nhau.
*
Vừa hôn đã nhớ ngàn sau,
Ơi hồn phiêu bạt chìm đâu đêm dài.
Trăng sao chờ lạnh liêu trai,
Cọ khô, màu cạn vẽ hoài hương em.

LAN ĐÀM
***


TRẦN VĂN SƠN * trên đỉnh point reyes light house








Chót vót đỉnh cao khách ghé thăm
Biển sâu thăm thẳm sóng rì rầm
Cá trơ xương đá* chờ vận hội
Đất ủ chồi hoa đợi nẩy mầm
Gió hú đầu non thương nóc rạ
Sương vây đầu núi nhớ mưa dầm
Quê người lạ cảnh hờn vong quốc
Rơi giữa hư không tiếng khóc thầm


TVS

* Xương cá voi hóa thạch đặt trên đỉnh POINT...

Friday, September 6, 2013

CUNG TÍCH BIỀN ♦ nỗi đau đông dương

 

I.
 

Hai người bạn. Rất thân thiết từ thuở nhỏ. Có lúc ăn cùng mâm, ngủ cùng giường. Học cùng trường, cùng lớp. Chỉ chia biệt, và tử sinh đối kháng khi trưởng thành, trong mỗi giới tuyến mà chính họ ít thẩm quyền tự quyết.
Cuộc tranh chấp dai dẳng hơn hai mươi năm vừa kết thúc, họ mới có dịp gặp lại nhau. Xa nhau vì chiến tranh. Gặp lại nhau vì đất nước bị rủi ro hòa bình.
Một cách diễn dịch dễ hiểu hơn: “Hòa bình để gánh chịu nhiều rủi ro, đày đọa, chết chóc hơn thưở chiến tranh. Hòa bình trong hoàn cảnh này là một thảm họa lịch sử. Một đại bộ phận dân tộc là thành phần chiến bại, là đương nhiên nằm dưới, và trong, cách xử lý của kẻ chiến thắng.”
Hai người bạn gặp nhau. Không hề có bắt tay, ôm nhau, mừng sum họp. Không ngồi chung một bàn trà để hàn huyên tâm sự. Mà cùng ngồi trên một mô đất cháy, hãy còn dấu vết lửa đạn, nơi một cánh đồng ngoại ô.

TRÚC THANH TÂM * chùm thơ Lục Bát


   CÙNG NGỒI TRÊN ĐẤT QUÊ HƯƠNG

   - Tặng bạn bè Tây Ninh - Đồng tháp
     
   Đêm nay Cao Lãnh mong chờ
   Trên tay ly rượu đang chờ tri âm

   Tây Ninh yêu dấu thêm gần
   Hương hoa hạnh ngộ ngát tầng văn chương

   Cùng ngồi trên đất quê hương
   Nghe câu vọng cổ lòng vương vấn lòng 
   Mai nầy về lại miền đông
   Không sao quên được nắng đồng bằng quen !

Thursday, September 5, 2013

NGUYỄN AN BÌNH * đêm trăng đọc thơ ĐƯỜNG


Nhìn trước người xưa đã mất rồi
Trông sau buồn chỉ thấy lẻ loi
Nào hay trời đất mênh mông quá
Một mình hiu quạnh mặc lệ rơi.

Rượu quí mềm môi cùng chén ngọc
Tỳ bà đã giục ngựa lên đường
Ai cười trận địa ta say khướt
Chinh chiến mấy người về cố hương?

Hoàng Hà trôi mãi cùng mây trắng
Thành trơ muôn dặm đỉnh non ngàn
Tiếng sáo rợ Khương hờn dương liễu
Gió xuân còn ngại Ngọc Môn Quan?

Hạc vàng bay mất ngôi lầu vắng
Ngàn năm mây trắng lững lờ trôi
Quê hương xa khuất chân trời cũ
Trên sông khói sóng buồn chơi vơi.

Trăng tàn vẳng tiếng quạ trong sương
Lửa chài phong bãi giấc sầu vương
Nửa đêm thành vắng Hàn San Tự
Vẳng đến thuyền ai một tiếng chuông.

Năm ngoái ngày này tựa cửa trông
Đào hoa vừa ửng má ai hồng
Người xưa nào biết về đâu nhỉ
Để mặc hoa đào cợt gió đông?

Thơ Đường anh đọc bên thềm cũ
Chỉ một mình thôi dưới ánh trăng
Em như cánh nhạn về di trú
Hết một mùa trăng đã biệt ngàn.

2013

NGUYỄN ĐỨC NHƠN * Ông Hai Sẹo

      
     Ông Hai Sẹo ngồi trên chiếc chiếu cũ, trải ngay trên lề con hẻm dẫn đến nhà em gái tôi. Ông chỉ mặc một chiếc quần đùi, tay cầm cây quạt bằng lá buông, vừa phe phẩy cho mát vừa đập mấy con ruồi. Rất hiếm thấy Hai Sẹo ngồi uống rượu với bạn bè. Thường thì ông ngồi một mình với một xị rượu và một dĩa mồi nhỏ. Ông rất dễ dãi với mọi người, kể cả đám trẻ con thường hay nghịch ngợm, phá phách. Người ta gọi ông là Hai Sẹo vì trên trán ông có hai vết sẹo nhỏ, còn tên thật của ông là gì thì không ai biết. Con hẻm nằm trong khu vực thành Ô Ma. Một số gia đình bỏ quê chạy về Sài Gòn kiếm sống. Họ đến đây dựng những căn lều nhỏ, nằm sát nhau.

TRẦN THIỆN HIỆP * ta và lục bát với em

            













Ngày trở lại

Yêu người lá nở trong tim
Rừng ta xanh biếc lạc tìm dung nhan
Yêu người núi nở trăng vàng
Sông ta trăm nhánh quyện ngang hình hài
Yêu người ngày nở sao mai
Suối ta ngàn dặm nối dài tóc sương
Yêu người gió nở buồm dương
Biển ta trượng trượng vô lường thủy chung

Hiên Trưa

Khi về chải tóc em nghiêng
Nghe hồn chợt ấm giữa miền long đong
Hiên trưa lá biếc như lòng
Ta như bướm nắng lạc dòng tóc phơi
Lòng còn ở với cuộc chơi
Dẫu như mình đã lượng đời tà huy
Lá rồi lấp dấu chân đi
Ta còn em với thầm thì lược gương

Truy vấn tôi

Từ bao giờ em yêu tôi
Xanh rừng trí nhớ, bãi bồi biển trăng
Mùa xuân nào môi em hôn
Trái tim chín đỏ, ngực cồn bão rơi
Đường em qua, chim vang lời
Vườn hoa nhụy ngọt, ong tôi dại khờ
Đêm nhòa, tôi, trăng, bơ vơ
Đài gương tâm ảnh, tình ngờ ngợ reo

Ru nỗi buồn thừa

Ta ru ta nỗi buồn thừa
Giữa lao xao lá hạt mưa lỡ lầm
Mơ hồ từng giọt dư âm
Dội lên tiềm thức tiếng thầm xa xưa
Em qua nhịp guốc đường trưa
Nắng con phố dốc cho vừa thương nhau
Nghìn trùng vẫy gọi chiêm bao
Phần tư thế kỷ hư hao cõi mình
Ta ru chiu chắt giọt tình
Ta ru còn lại chênh vênh phận người

Trần thiết

Vách đời trần thiết bóng tôi
Tim em trần thiết luân hồi bóng ai
Canh năm trời nở sao mai
Tôi và nhật nguyệt nối dài bước chung
Hoang mang bờ bãi thất tung
Mà sao rõ tiếng sóng trùng dương rơi
Vòng quay nửa trục đã rời
Tôi còn nửa trục máng đời với thơ
Và em, tôi giấc hoang sơ
Và tôi, em ngủ mộng bờ liễu dương
Hồ yên trần thiết cành sương
Tim tôi trần thiết hoang đường bóng em

TRẦN THIỆN HIỆP

MHHOÀILINHPHƯƠNG * tình ca …Trần Quang Khải


Chưa một lần em kể
Chuyện tình buồn mười năm
Nỗi đau dài lặng lẽ
Như ngày tháng mù tăm

Anh xa rồi…có phải?
Sao vẫn còn quanh đây…
Mắt môi nồng thân ái
Yêu dấu tràn trên tay

Người về trong chiêm bao
Dáng buồn im như đá
Em níu đời hư hao
Qua muôn trùng bến lạ

Không còn qua phố xưa
Hai hàng cây đan lá
Không còn đứng chơ vơ
Chờ nhau trong nắng hạ

Em một đời… viễn xứ
Pensée cũ… mấy mùa
Đã phai từng cánh mỏng
Mộ khúc buồn…như mưa!

M.H.HOÀI LINH PHƯƠNG
Washington D.C tháng 8/2013