Wednesday, August 28, 2013

Văn Quang * Bệnh sợ đủ thứ

Đã vài lần, tôi đã viết về những bệnh viện (BV) ở VN, trong đó tìm mỏi mắt mới ra một vài BV tốt và những vị bác sĩ (BS) còn nhớ được lời thề Hippocrates (lời thề y đức) với chính mình và “lương y như từ mẫu,” một câu ca tụng rất bình thường của người VN từ xa xưa. Nhưng ngày nay mỗi ngày một nhiều những vị được gọi là “lương y như đồ tể.” Một lời thóa mạ cay đắng dành cho các “từ mẫu,” ai nghe cũng thấy đắng lòng.
Chẳng ai muốn như vậy. Nhưng những sự thật trước mắt còn cay đắng hơn thế, những sự thật không ai có thể ngờ tới. Ngay cả những vị BS có lương tâm cũng phải bàng hoàng và tôi hiểu sự đau đớn cùng sự xấu hổ của các vị này vì trong “ngành mình” có những sự việc tồi tệ đến như vậy.

NGUYỄN AN BÌNH * áo lụa qua sông

 










Ai người áo lụa bên sông
Hương bay theo gió tình không đợi mùa
Phố gầy reo bước chân mưa
Ướt bờ vai nhỏ ngày xưa đâu còn.

Ai người ngậm ngải trèo non
Săn trầm đáy biển nhớ con sông dài
Lạc rừng chim bỏ đường bay
Tầm xuân chưa kịp trao tay đã tàn.

Ai người mơ khúc tương phùng
Ấp yêu sỏi đá nghìn trùng mây bay
Hoa thơm một phiến tình say
Trăm lằn chỉ rối vòng tay ơ hờ.

Ai người nhả chữ gieo thơ
Hương tình xưa có đợi chờ mà trông
Gởi cùng áo lụa qua sông
Tìm đâu chiếc lá diêu bông tặng người?

2013



TIỂU TỬ * Ông già ngồi bươi đống rác


Thành phố Hồ Chí Minh quang vinh vẫn còn rất nhiều rác. Hồi thời trước, Sàigòn đã có nhiều rác, nhưng so với bây giờ thì…thua xa. Rác bây giờ chẳng những nhiều hơn mà còn…rải rác hơn. Điều này chẳng có gì khó hiểu hết. Bởi vì, trong chế độ ưu việt xã hội chủ nghĩa, cái gì của ta cũng đều hơn của lũ chúng nó cả: rác của chúng nó là rác tư bản, rác ngụy, còn rác của ta là rác…nhân dân, do nhân dân, từ nhân dân mà ra. Có chính nghĩa, hơn là lẽ tất nhiên!

TRẦN VẤN LỆ * hồi âm Tường Linh
















Anh Tường Linh ạ, khoan khoan đi
Tuổi cũng là tiền - mặc sức chi
Thơ ở tự lòng, như Nguyệt Mãn
Tình phơi ngoài dạ, tựa Xuân Phi
Cái còn, cái mất không sao cả
Sự tỏ, sự mờ, có cứ ghi
Tâm sự của anh chan chứa đó
Vẫn là gạch nối bạn Tương Tri!

Trần Vấn Lệ

TRÚC THANH TÂM * mùa khai trường


Mùa thu nắng sớm anh theo gió
Thổi mát lòng em, buổi đến trường
Trưa về anh hóa thân chiếc nón
Để giữ riêng mình một chút hương !

Áo trắng, đường hoa bay ngược nắng
Vạt tóc mây trôi, ngẩn ngơ tình
Anh gởi hồn anh vào trong tóc
Bài học đầu, tập giấy trắng tinh !

Thầy cô, bè bạn, trường lớp cũ
Chỗ ngồi, cửa sổ với tiếng chim
Náo nức khai trường, hồi trống giục
Một thuở học trò, anh gởi em !

TRÚC THANH TÂM
     ( Châu Đốc )

Thursday, August 22, 2013

BÙI BẢO TRÚC * đặc sản



 
Bạn ta,
Tôi không thích chữ "đặc sản", vì danh từ này, từ nhiều năm nay, đã bị đem ra dùng một cách hết sức bừa bãi ở trong nước cũng như ở những nơi ngoài Việt Nam.
Thí dụ mấy tiệm ăn ở Mỹ thì không thể dùng hai chữ "đặc sản" với những món trong thực đơn của tiệm. Món bánh tôm với khoai mua ở chợ Mỹ, tôm từ Louisiana, rau thơm của Florida chở lên thì làm sao có thể gọi đó là đặc sản Hà Nội được?
Phải là sản phẩm đặc biệt của một vùng nào đó mà những nơi khác không có thì mới có thể gọi là đặc sản. Cam Bố Hạ, nhãn Hưng Yên, cá rô Đầm Sét, bưởi Đoan Hùng, mận Đà Lạt… Ở Mỹ thìlobster của Maine, clam chowder của San Francisco… thì mới là đặc sản.

Wednesday, August 21, 2013

TƯỜNG LINH * Cảm bút



      Thân gởi Thụy Dương và các bạn 
      ở xa ghi nhớ sâu sắc nghĩa tình.
    

     

     Tớ tưởng “đi” rồi lại chẳng “đi”
     Chưa đi thì ở bận lòng chi
     Mắt đau dai dẳng lơ thi phú
     Bệnh hại giằng co mặc thị phi
     Cấp cứu bao cơn tình chửa đáp
     Lâm sàng mấy bận nợ còn ghi…
     Kiếp người tứ khổ qua gần đủ
     Thương vợ con và bạn cố tri!

     Sài Gòn, Thu Quý Tỵ - 2013

      TƯỜNG LINH

NGUYỄN AN BÌNH * nhớ mùa dâu HẠ CHÂU

Bạn tôi, Việt kiều Mỹ mới về thăm quê sau hơn 30 năm ở xứ người. Hồi còn ở Việt Nam đi học chung tôi và nó thân nhau nhất, chẳng là tôi và nó đều có máu văn nghệ thích làm thơ thẩn, thường gởi bài đăng báo ở Sài gòn. Mỗi lần có bài đăng thích lắm, mua báo về cắt dán vào một cuốn sổ lâu lâu lật ra xem. Lên đại học tôi thi vào sư phạm còn nó học luật. Sau giải phóng nó và gia đình theo ghe đánh cá của người cô vượt biên ra nước ngoài rồi định cư ở Mỹ. Mất liên lạc nhiều năm, tôi cũng đổi chổ ở mấy lần, vậy mà tháng vừa rồi không biết nó lần ra số điện thoại của tôi từ đâu điện cho tôi hay tháng sau sẽ về Việt Nam. Gặp nhau mừng đến phát khóc.

Tuesday, August 20, 2013

TRÚC THANH TÂM * bông hồng cho tình yêu


Khi trái đất chưa có ngày tận thế
Những thiên tai cứ dai dẳng, bủa vây
Ta được sống trong những người đang sống
Biết khổ đau, biết hạnh phúc từng ngày !

Thương đất nước theo bốn mùa thay đổi
Đường ta đi nhiều ngã rẽ, trái ngang
Yêu để nghe trái tim mình trăn trở
Đối diện đời qua hai mặt nhân gian !

Bao nỗi sầu còn đậu trên ánh mắt
Nghĩa nhân ơi, sao rút ván qua cầu
Ai cũng có trái tim thời bồng bột
Chút sai lầm dẫn tới chuyện bể dâu !

Em nghĩ gì khi mưa chiều chợt đến
Tuổi thanh xuân trong nắng sớm mai hồng
Yêu cho đi, nhận về từ phía khác
Loay quay hoài chưa hết một khúc sông !

Tiếng vạc kêu đêm chạnh lòng khắc khoải
Vui ngắn thôi mà buồn lại quá dài
Khi nước mắt làm luân hồi cuộc sống
Sự tái sinh hòa nhịp chốn trần ai !

Ta với em còn niềm tin thắp sáng
Hãy nuôi tình và trân trọng, em ơi
Yêu để thấy thế gian nầy nhỏ lại
Và một người chỉ nhớ một người thôi !

Mùa Vu Lan - 2013

TRÚC THANH TÂM

TIỂU TỬ * đèn trung thu


            Sàigòn đang vào Tết Trung Thu. Sàigòn, bấy giờ đã được đổi tên. Cũng đúng thôi ! Bởi vì “nó” không còn giống cái “Sàigòn” của thời trước, cái thuở mà mỗi món vật mỗi con người đều được nhận diện một cách trung thực, cái thuở mà tiếng nói chưa bị thâm nhập bởi những “mỹ từ... dao to búa lớn”, cái thuở mà tình cảm còn thật là tràn đầy... Cái tên mới của Sàigòn có hơi... dài, nên sau này, người ta chỉ còn gọi là “thành phố”, vừa ngắn gọn lại vừa hợp... thời trang !

NGUYỄN AN BÌNH * ĐÀ LẠT những mùa hoa





































Đà Lạt mùa nầy chợt nắng chợt mưa
Hoa vẫn nở cho lòng đầy sắc nhớ
Dã quỳ vàng cả triền dốc mộng mơ
Đổ quyên đỏ thắm tình yêu một thuở.

Sáng chủ nhật em dịu dàng xuống phố
Màu áo ai ngan ngát cả đồi nương
Hương thạch thảo theo em đi thánh lễ
Tiếng chim gù gọi bạn chót tháp chuông.

Em bé nhỏ như tường vy cánh mỏng
Chùm ti gôn lướt nhẹ tuổi xuân thì
Mimosa vàng nhẹ rơi rơi trước ngỏ
Tôi ngập ngừng không nở bước chân đi.

Em mộng mị bên Suối Vàng Suối Bạc
Mắt mơ màng soi bóng nước Tuyền Lâm
Hoa phượng tím rủ ve về ca hát
Tôi gởi tình theo mây núi Lang Biang.

Đà Lạt mùa nầy chiều sương thấm lạnh
Chiếc khăn quàng hồng phớt nụ hoa đào
Tôi cứ ngỡ em là nàng công chúa
Ngủ trong rừng đợi hoàng tử hôn nhau.

Hoa tầm xuân mang hai màu thương nhớ
Ép vào lòng em giữ khéo giùm tôi
Mai xa xứ có lên ngàn xuống chợ
Để tìm nhau dẫu cuối đất cùng trời.

Em lạc mất giữa ngàn hoa Đà Lạt
Đem theo tình tôi gởi tiếng thông reo
Con ngựa trắng trên đồi Cù gặm cỏ
Suốt bốn mùa ánh mắt vẫn trong veo.


Thơ TRẦN TUẤN KIỆT


BÊN SÔNG TRẦN GIỚI
Non thần xa cách ngàn xưa
Hạc về gợi tiếng sầu đưa muôn trùng
Bến bờ sóng lớp mênh mông
Trăng khuya vàng rụng mấy tầng trời xa
Con thuyền giọng hát đêm qua
Ngở như Thần Hạc ngân nga giữa trời
Giòng sông chảy lạnh về khơi
Mộng trường sinh cuộn bến đời ngược xuôi


GIẢI LỤA ĐIỀU
Thắt lưng với giải lụa điều
Nàng trơ vóc hạc bên triều thanh thiên
Trời cao bồng đảo nổi lên
Nhân gian từ đó xa miền thái hư
Mây giăng hải đảo xa mù
Đỉnh non trường tại thiên thu hiện hình



Friday, August 16, 2013

VÕ THỊ ĐIỀM ĐẠM * Thiên Thanh


Mến tặng các anh Ch. K22 Thiết giáp, D. K26 Không quân, T. K22 Hải quân trường Võ Bị Đà Lạt với lòng kính trọng và khâm phục những người con đất nước đã chọn binh nghiệp làm con đường tranh đấu cho một Việt Nam tự do, độc lập.

Ngày bao hùng binh tiến lên
Bờ cõi vang lừng câu quyết chiến
Bước oai nghiêm theo tiếng súng đi tung hoành.
Quân Việt Nam đi hồn non nước xây thành.
Ngày 08.01.73

Thiên Thanh ơi!
Bốn ngày em xa TT, em có nhiều chuyện để kể lắm, nhiều quá em phải ráng sắp xếp từ lúc lên xe đi Đà Lạt, làm dâu phụ cho chị Hồng con bác Công. Ba Má đâu muốn cho em đi xe đò, Ba gởi em cho Chú Hoàng, xe chú chỉ có chín chỗ ngồi, chỉ đưa khách quen biết, lâu lâu mới chạy một lần, khi cần giao hàng. Khách trên xe hôm đó chỉ có 7 người, hình như toàn là công chức hay nhân viên gì đó. Có mình em là nhỏ nhất. TT biết không, bác Công này dị hợm lắm, chị Hồng có nhiều bạn mà bác cứ viết thư xin phép Má cho em lên nhà bác dự đám cưới, bốn cô dâu phụ, thấy mà mệt luôn. Bây giờ em mới hiểu. Má em và bác Công muốn tạo cơ hội cho em quen anh Chỉnh đang học Chính Trị. Hai bà Má đâu có biết là anh Chỉnh đang quen thân với một chị học ở Sư Phạm Đà lạt, còn em thì có mộng đi du học ở Canada. TT thấy hai bà má lo xa quá hở? Hèn gì Má cho phép em nghỉ học đi Đà Lạt đại diện gia đình dự đám cưới chị Hồng mà em không thân lắm.

HUY PHƯƠNG * thời gian



Đi Houston một tuần lễ trở về, buổi sáng mở cửa vườn sau, thấy một điều khác lạ: cây lựu tươi tốt, trái đã lớn trông thấy rõ.

Nhiều sự vật gần gũi với chúng ta hàng ngày, thường chúng ta không để ý, nhưng những lúc ở xa về, qua một thời gian, sự khác biệt thấy rõ. Mẹ bây giờ già hơn nhiều năm trước, cha yếu hẳn, chỉ còn đi những bước chậm chạp trên gậy chống. Những đứa cháu năm nào đang còn ẳm ngữa, mùa hè này có cháu vừa làm lễ tốt nghiệp đại học, có đứa vừa làm lễ đính hôn.

Năm sáu năm không gặp, thằng bạn cũ vừa ra phi trường đón, tóc đã bạc nhiều, nói năng không con rổn rảng như xưa. Hỏi đến con cái bạn, phần đông đã đi xa, chỉ còn hai vợ chồng bạn trong cái tổ trống hoác, chẳng nghe được một tiếng cười.

Trong cuốn sổ điện thoại, nhiều cái tên không còn dùng đến, cũng không buồn gạch bỏ, vì họ đã qua đời.

Tất cả đã bỏ chúng ta ra đi, rồi chúng ta cũng vậy.
Trước hết là cha mẹ, bạn bè xa gần, sau là cái răng cái tóc cũng đang lần lượt bỏ chúng ta ra đi. Răng đã rụng nhiều, mỗi năm mỗi vắng, tóc thi nhau rời da đầu, chỉ còn lơ thơ mấy cọng làm cho đầu mỗi ngày mỗi hói. Tuổi trẻ, sinh lực dần dần không còn gần gũi với chúng ta nữa. Không soi gương, cũng thấy mình già. Mỏi mệt, hư hao thấm dần trong cơ thể.

Ở gần, nó đi rất chậm. Bất chợt quay lại, thấy bước nó đi rất nhanh.
Đó là thời gian!

Thursday, August 15, 2013

TRÚC THANH TÂM * muôn thuở dấu yêu


   Khi vạn vật thèm yêu và sống
   Khi lòng người còn lắm nông, sâu
   Bước thời gian chạm từng mảnh vỡ
   Chốn tâm linh khép. mở nhiệm mầu !

   Cõi tạm trú,  cuộc chơi phù phiếm
   Bến cuộc đời bồi, lở em ơi
   Ta bước lên hay đang bước xuống
   Giữa trầm luân nhặt lấy nụ cười !

   Mùa hạnh phúc màu trăng huyền dịu
   Tình mẹ, cha hòa nhịp bao dung
   Đất nước ơi, lời ru chan chứa
   Khúc ca dao mộng ước tương phùng !

   Rượu trăm năm mời muôn năm cũ
   Lệ nghìn thu rớt xuống trăm năm
   Ta gom yêu dấu vào muôn thuở
   Cám ơn đới còn có tri âm !

   Tháng 8 - 2013

   TRÚC THANH TÂM

TƯỜNG LINH * thu phân

















trở về lạc ngõ xưa đi
vẫn thu chạm ý cổ thi lạnh hồn

người về từ bến Sài Gòn
trải buồn theo sóng Thu Bồn lượn trăng

nguồn cao chớp rạng mấy lằn
mưa che Hòn Kẽm, mây giăng sông Hoài

người còn ai để cùng ai
nghe mùa trở gió ngân dài tiếng thu


NGHIÊU MINH * hạt giống cười


    Ta gieo trên đất nghiệp
    Những hạt-giống-nụ-cười
    Và mùa gặt kế tiếp
    Tặng bạn những quả tươi
    Để thấy mình hạnh phúc
    Được hóa sinh làm người
 
    Ta mưọn không gian nhỏ
    Trong bể khổ vô thường
    Trồng cây vô-ưu mọn
    Khi được đóa cát tường
    Thả trên đại dương đó
    Nhắc từ bi yêu thương
 
    Ta quá giang hạt bụi
    Về nơi trú nhân gian
    Và ta lần con suối
    Có loài hoa ưu đàm
    Cánh hoa này mừng tuổi
    Người yêu nhau trăm năm
 
    Cuối cùng từ vực sâu
    Ta không van kêu cầu
    Bởi ta là hạt chuổi
    Quên đường về từ lâu
    Dù niệm hoài triệu tối
    Phật Chúa cũng...lắc đầu
 
    Chỉ ông thần độ mạng
    Chọc quê ta hoài thôi!
 
    NGHIÊU MINH

Wednesday, August 14, 2013

TIỂU TỬ * Giọt mưa trên tóc

Đường Hai Bà Trưng. Chiều. Một trai một gái tuổi độ 17, 18, đạp xe về hướng Tân Định, đi song song. Bỗng, trời nổi gió ào ào rồi mây đen kéo về vần vũ. Mọi người đều hối hả, đi như chạy, để tránh mưa. Đứa con trai giục:
- Đạp lẹ lên Kim! Qua khỏi đoạn này mới có chỗ đụt.
Đứa con gái gật đầu, chồm lên nhấn mạnh bàn đạp, nhưng chỉ vài phút sau mưa đã rơi lắc rắc xuống hai đứa làm chúng nó cười lên hăng hắc, cái cười hồn nhiên thanh thoát khi thấy mình bị mưa đuổi kịp, cái cười còn nguyên nét trẻ con trong trò chơi “cút bắt”! Chúng nó vội tấp vào mái hiên một tiệm giày. Sau khi dựng xe đạp lại ngay ngắn, Kim nhìn bạn, hơi ân hận:
- Tại Nghĩa đợi Kim mới bị mưa ướt đó. Phải hồi nãy Nghĩa đạp đi trước thì đâu có sao?

VĂN QUANG * Chuyện tức cười ở nông thôn

Thật ra thì phải gọi là chuyện “tức” và chuyện “cười” ở nông thôn, bởi đây là hai thứ chuyện hoàn toàn khác nhau xảy ra ở nông thôn VN ngày nay. Một chuyện đọc để “tức” và một chuyện để bạn đọc “cười” cho… hạ hỏa.
Bạn đã từng biết đến những chiêu lừa gạt của bọn bất lương mượn oai quen biết với cơ quan này, cơ quan khác, nhân danh con ông nọ cháu bà kia, có họ hàng hang hốc với những vị vai vế tầm cỡ và ngày nào cũng có tin những nạn nhân bị lừa và bị bắt. Chạy án từ 5-10 năm xuống 2-3 năm hoặc nhận cái án treo cũng mất vài trăm triệu hoặc nặng hơn thì không dưới vài tỉ đồng. Chạy vào trường CA, chạy vào cơ quan nhà nước, chạy để được đi lao động ở nước ngoài, thậm chí chạy để được đi làm “ô sin.” Đủ kiểu chạy và hầu như rất nhiều vụ trót lọt đúng như giao ước, chẳng ai biết đó là đâu, chỉ những vụ “đổ bể” mới xảy ra tai tiếng mà thôi. 

TRẦN THIỆN HIỆP * mùa hạ ta về


Đưa em thăm lại nơi hò hẹn
Còn nghe văng vẳng tiếng ve sầu
Từ thời yêu dấu hay hờn dỗi
Dương thế mặn nồng đã bao lâu

Trí nhớ bềnh bồng theo kỷ niệm
Bốn mùa thiên tuế lá tươi xanh
Chia nhau từng giọt thời gian sót
Mà thấy quí hồ sự mỏng manh

Dẫu rằng cuộc lữ bao dâu bể
Buồn vui chợt đến rồi xa bay
Có em ngày tháng thêm tươi đẹp
Giạt trôi mấy biển tình còn say

Hồng trần chung bước từng mưa nắng
Mắt em ta thấy bóng quê nhà
Về đây thỏ thẻ cùng sông, núi
Lòng ấm tình quê thật đậm đà

Tiếng nhạc lung linh bay theo gió
Lời ca còn đọng mãi trong lòng
Em tìm gặp lại thời con gái
Trong ánh bình minh hạt sương trong

Cát Đằng hoa tím chiều rơi rụng
Tóc em gió xỏa cùng mây bay
Chợt thấy trăm năm chừng ngắn lại
Còn nguyên êm ấm một vòng tay

Quê nhà
Mùa hạ 2013

Monday, August 12, 2013

NGUYỄN AN BÌNH * bài thơ hôn đá

Đào Hải Triều

Tai nghiêng nghe lại tình người
Chút dư hương cũ qua đời ăn năn
Tai nghiêng nghe mảnh trăng buồn
Trôi qua tiền kiếp úa vàng môi hôn.
*
Tình tôi, một thoáng hương trầm
Mà phân vân mãi nhiều năm lụy phiền
Lối xưa nào vết chân chim
Sao tà huy xuống bên hiên trúc vàng?
*
Người trong cổ tháp hoàng hôn
Có nghe đá vỡ mộng vàng trăm năm?
Tôi còn chút nhớ bâng khuâng
Thèm hôn môi đá thì thầm giọt sương.
*
Gởi người một thuở trầm luân
Tóc thơm đã rũ nỗi buồn trong tôi.
Quẩn quanh ghế nhớ ai ngồi
Mà hương xưa cũ bồi hồi khôn nguôi.

*
Tai nghiêng nghe đá ngậm ngùi
Tôi trông cuối trạm - thấy người mù sương
Gởi em chút nắng vàng son
Trái tim đá cũng thơm nồng nụ hôn.

TRẦN TUẤN KIỆT * lục bát quốc thi việt nam


(mang thông điệp Hòa Bình thế giới)
Nhân loại trên thế giới này, mỗi dân tộc đều có thơ riêng của họ. Đó là ngọn nguồn phát nguyên, lưu trữ, và truyền tin một thứ tin lành mầu nhiệm của hữu thể. Từ ngày có Khúc ly tao của Khuất Nguyên, của giòng Bách Việt thơ mang sắc thái Đông Phương tự do và huyền ảo.

NGUYỄN ĐỨC NHƠN * Texas Buồn

1.
Mắc võng dưới tàn cây
Ngủ vùi trên thế sự
Bãi bể nương dâu
Sáu mươi năm
Mấy mùa lữ thứ
Người lính già
Gạt nước mắt đêm thâu.

HỒ TRƯỜNG AN * đập đá gặp ngọc đải cát tìm vàng


Hồi 7 tuổi, tôi được nghe người thím dâu tôi kể chuyện Giai Nhân và Ác Quỷ (tên nguyên gốc bằng tiếng Pháp là La Belle et La Bête) của Nữ Bá tước Jeanne  de Leprince de Beaumont. Chuyện kể một hoàng tử bị một mụ phù thủy trù ếm trở thành con ác quỷ (quái vật đúng hơn với mình người mặt thú). Bà ta dặn chàng rằng sau này nếu có cô gái nào yêu chàng với tấm lòng chân thành thì chàng sẽ xinh đẹp trở lại. Quả vậy về sau, có một cô gái đẹp người lẫn đẹp nết, sau một thời gian sống chung với chàng, tìm ở chàng một tâm hồn cao thượng nên yêu chàng tha thiết và bằng lòng kết hôn với chàng. Tức thì chàng hiện nguyên hình trở lại một hoàng tử  xinh đẹp như các vị nam thần trên Thiên đình tận ngọn cao sơn Olympia.

TẠ KÝ * Tình xưa sử nến























 
Hoang sơ tím áo nữ kiều,
Ngọt môi mùa loạn ngàn xiêu gió thành.

Mộng vừa rụng ngọc Oanh Oanh,
Nửa đêm cùng nửa tuổi xanh dâng chàng.

Tình xưa sử nến dăm hàng,
Gối hai thứ tóc, tay choàng tâm tư.

Sơ giao, tiết tấu, tờ thư:
Chữ Chân cùng với chữ Hư hẹn hò:

Rằng em người xứ Long Hồ,
Rằng nhà em ở bên bờ Tiền Giang…

Bỗng dưng không tiếng oanh vàng,
Mà sao giấc mộng yêu nàng bỗng dưng…

Thương thương huyền hoặc, nửa chừng,
Bóng gầy chiếm hết một vùng không gian.

TRẦN VẤN LỆ * Năm Năm Rồi Không Gặp


Mới đó mà năm năm, năm mùa trăng lạnh lẽo.  Trăng theo em lẽo đẽo núi đèo sông biển nao?
Mới đó như chiêm bao, ngắn dài cũng một giấc.  Hạt kê chưa ứa mật, lửa tàn, tro than bay…
Mới đó mà hôm nay vẫn về bầy quạ cũ.  Ngưu Lang và Chức Nữ chưa kịp cầm bàn tay…
Mới đó mà mây mây bay qua cầu bay hết.  Năm năm em biền biệt như là mây đầu non…
Mới đó hoa héo hon bên từng bia đá dựng.  Anh đến đây không đứng mà quỳ xuống, Thưa Em!
Em đi về cõi Tiên?  Em đi về cõi Phật?  Ôi trời! Trời cao ngất, em tới Phượng Trì chưa? Mới đó mà mưa mưa, Rằm Trung Nguyên em ạ.  
Người ta thả thuyền lá nước xuôi về Âm Ty… Mới đó mà lưu ly giọt lệ người dương thế.  Yêu thương làm sao kể, nước mắt lại đầm đìa!
Con sông ba ngả chia.  Ngả nào về Đại Lựơc?  Ngả nào chân em bước con đường mòn Kim Long? Mới đó, em biết không?  Năm mùa trăng rồi đó!  Con trăng Rằm sáng tỏ sao mắt anh lại mờ…

Trần Vấn Lệ

Friday, August 9, 2013

PHẠM TÍN AN NINH * chim bay về biển

Một mai chim bỏ bay về biển
Ta đứng một mình ngó nhánh sông
Ta khóc nhìn theo giòng nước chảy
Nghe trăm ngọn sóng vỗ trong lòng
(Sương Mai)
Buổi chiều, mùa hè Bắc Âu thường có những ngày mưa, ảm đạm. Tôi nhận được thư của bạn Dương Hiệp, giám đốc Đài Phát Thanh  Nationwide Viet Radio (NVR) từ Hoa Thịnh Đốn, báo tin  Phan Công Minh vừa mới ra đi, trước đó chừng một tiếng đồng hồ. Lòng tôi chùng xuống, điều mất mát lớn lao ấy đã cho tôi cái cảm giác trống rỗng, mọi thứ chung quanh bỗng dưng đều trở thành vô nghĩa. Ngoài trời dường như gió đã ngưng thổi, một cơn mưa hạ vừa đổ xuống những hàng thông đứng lặng yên như chịu tang. Cơn mưa rào, đến ào ào nhưng dứt sớm. Đứng trên bao lơn nhìn ra phía trước. Cả một vùng không gian tĩnh lặng. Trước mắt tôi chỉ còn một điểm cử động duy nhất: cánh chim. Cánh hải âu lẻ loi, thư thả, nhịp đôi cánh như hai mái chèo của con thuyển nhỏ trên dòng sông tĩnh mịch, rồi từ từ mất hút giữa không trung. Bất chợt, tôi hình dùng đến Phan Công Minh, một cánh chim Hải Âu (*) vừa trở về với biển.

HẢI PHƯƠNG * chân dung mùa Xuân và biển


















tóc xao vừa độ nắng hanh
gió hiu hiu đủ phiêu bồng mái hiên
liềm trăng lục bát nghe thèm
trầm hương cỏ mượt môi em dậy thì
nét mày vẽ một đường thi
tuyệt chiêu em nước cờ đi qua thành
mềm môi cắn một lằn ranh
nụ hôn vỡ vụn tan nhanh miếng sầu
thắp lòng tĩnh lặng trước sau
đường cong biển dội trộn màu chân dung
bỗng dưng lại bỗng không dưng
bỗng dưng bỗng nữa lưng chừng nhớ em
mở trang vô tự ra xem
thấy trong lá biếc biển đêm dịu dàng


Tuesday, August 6, 2013

HUY PHƯƠNG * những người muôn năm cũ


Âm nhạc thường mang kỷ niệm của quá khứ. Âm nhạc không có phần hoài tưởng là những nốt nhạc vô hồn. Tôi xin cám ơn nhạc sĩ Phạm Đình Chương đã cho chúng ta bài “Ly Rượu Mừng” bất hủ. Những năm đón giao thừa trong nhà tù tập trung giữa không khí giá lạnh của miền Bắc, chúng tôi hát “Ly Rượu Mừng” mà dàn dụa nước mắt nhớ lại những mùa xuân êm ấm đã qua, mà buồn đến vận nước, mà thương mẹ, nhớ em, nghĩ đến đàn con nheo nhóc. Chính những hình ảnh “người công nhân ấm no”, “binh sĩ lên đàng,” “chúc non sông hoà bình” làm bọn cai tù không để ý, mà chúng tôi ẩn dấu nỗi niềm “có bà mẹ già, từ lâu mong con mắt vương lệ nhoà”, “bước con về hoà nỗi yêu thương…”, “đợi anh về trong chén tình đầy vơi,” “nhấc cao ly này! hãy chúc ngày mai sáng trời tự do!” Bài hát này chúng ta đã nghe đi nghe lại nhiều lần như là một thứ biểu tượng cho ngày Xuân bên cạnh tiếng pháo hay chiếc bánh chưng xanh.
Chúng ta đi, mang theo Ly Rượu Mừng.

TRẦN VẤN LỆ * Nếu Cầm Bút Vẽ Hơi Mình Thở


Sáng.  Trời xanh biếc.  Trắng mây bay
Vệt mây như lát chỗi.  Không dài.
Chắc mây không đủ làm mưa tới.?
Thì…chắc là mình vẫn nhớ ai!

Mỗi bữa nói hoài câu nói đó
Từ khi mười tám, thuở hai mươi
Từ khi, đêm ngó trời thăm thẳm
Ngó bóng trăng…hình như trăng trôi?

Trăng một mình trăng, trăng có buồn?
Có lòng không nhỉ để sầu thương?
Xưa nay không có…Trăng-Thi-Sĩ
Chỉ thấy người – Thơ Đẵm Khói Sương!

Trăng một mình trăng – Trăng Mồ Côi
Măt trời không tới đứng thành đôi
Nên trăng tròn đó rồi trăng khuyết
Khuyết với tròn,  trăng vẫn lẻ loi!

Tôi miên man rồi…tôi miên man
Ra sân cúi xuống nụ hoa vàng
Con hummingbird xoay, xoay tít
Mây trăng trên trời bỗng gió tan…

Nhưng…nhớ em thì tôi vẫn nhớ
Câu này kết lại dứt bài thơ
Nếu cầm bút vẽ hơi mình thở
Ai đọc…Làm sao?  Có bất ngờ?

Trần Vấn Lệ