Sunday, December 16, 2012

Hồ Chí Bửu * NHỮNG BÀI THƠ LÀM TRƯỚC 1975.



CHIỀU NẰM TRÊN LÔ CỐT

Vỗ bụng cười vang nhìn hàng dây thép
Rượu uống hết rồi sao chẳng thấy say
Nằm gát cẳng lên ngâm thư tứ tuyệt
Thuốc cũng hết rồi buồn rớt không hay

Mấy thằng bạn thân giờ lên đại học
Có thằng ra trường làm tới quan hai
Ta nằm phương nầy chợt thương tay súng
Hai bốn mùa xuân- sáu tuổi lưu đày

Chiều chuyến trực thăng mang theo thực phẫm
Đáp xuống chưa đầy năm phút lại bay
Nhiều hôm ta muốn xin theo về phố
Ngại sợ về thành mình chẳng giống ai

Đã trót tập quen ăn đồ hộp mỹ
Đánh đấm nhiều năm gân cốt cũng mòn
Thôi rũ áo ngồi chờ xin bố thí
Mai mốt hòa bình trả lại núi non

Lỡ mai hòa bình ta về xe đẩy
Chiều qua nhà em có tiếng ai cười
Ngỡ ngàng về nhanh bàn tay run rẩy
Cúi xuống vụng về để nước mắt rơi

Lỡ mai hòa bình ta về nạng gỗ
Khập khễnh bước đi buồn khóc một mình
Em ở lầu cao gieo cầu chọn lựa
Họ chen lấn giành- ta đứng làm thinh…

MÙA XUÂN VÀ TÊN LÍNH RỪNG

Cuộc sống của ta giờ quá đã
Sáng ra chim hót ở trên cao
Tối nghe vượn hú vui chi lạ
Sáng tắm suối nguồn tối tắm ao

Ta sống ở đây mười bốn tháng
Dưới kia thung lũng ắp đầy hoa
Lính ta một lũ đầy ngạo mạn
Gối súng quen rồi quên gối da

Có bữa cơm chiều mưa tầm tã
Khói quyện lên trời bay lãng du
Ngồi nhớ chuyện đời cười ha hả
Bỏ phố lên rừng đâu phải ngu ?

Sau buổi mưa chiều hoa kết trái
Ta mất một đàn bướm thật xinh
Nhớ em ta ngắt cành hoa dại
Nhờ gió đưa hương gọi chút tình

Người ở phố phường khua tiếng hát
Rượu uống suốt ngày say lại say
Ta ở phương nầy mang đánh bạc
Cuộc đời sự nghiệp lẫn tương lai

Người ở phố phường nhiều gái đẹp
Nhà lầu giường nệm thật là sang
Ta ở phương nầy tay súng thép
Đắc chí chỉ trời ca hát vang

Sáng ra ta hít đầy khí mát
Tội em cát bụi dưới phố hồng
Ở đây ta có ngàn cung nhạc
Tội em dưới thế có bằng không

Ta đứng đây cười bằng kiêu hãnh
Lâu quá thành quen cũng cố lỳ
Râu tóc mọc dài không thợ hớt
Ta sống như là tên pippy

Có bữa hứng vào lên bản Thượng
Dẫn theo vài chú lính chưa già
Nhiều tên còn muốn xin làm rể
Rượu cần dăm hũ uống như pha

Cuộc sống của ta giờ quá đã
Hồn nhiên nên mãi vẫn không già
Thành phố nghe quen mà xa lạ
Tết đến ở rừng chơi..hết ga !

VỀ PHÉP

Ngủ ở đây-đêm nay ta yêu em bằng kỷ niệm
Ngủ ở đây không có tiếng súng giật mình
Không có hầm cá nhân từng đêm ngồi kích
Không có bastos để lén hút vội vàng

Ta ngang nhiên ngủ giữa lòng phố chợ
Giữa cuộc vui vụn vỡ của san hô
Đã đánh đổi bằng nghìn đêm lo sợ
Đêm nay rồi cũng trả lại kinh đô

Bạn bè ta hằng trăm thằng ngoài đó
Mắt trong đêm vẫn mở lớn trợn trừng
Sương đỉnh núi còn giăng mù đầu gió
Ta nằm đây thoáng nhớ cũng ngượng ngùng

Ngủ đi em - chắc đêm nay không nghe pháo kích
Thiên đường xa nên súng đạn cũng buồn
Tay ta đây vùng thịt da thương tích
Gối đầu lên rồi kể chuyện yêu đương

Ngủ đi em mùa thu cũng còn buồn lắm
Thôi ngủ đi- ta đi hái trái sầu
Trên non cao hay tận cùng hố thẳm
Đem về trần chằm gắn vết thương đau

Ngủ đi em- ta về vùng lâm chiến
Cũng mơ hồ như một nửa cơn điên
Nghêu ngao hát như một lần xuống núi
Rồi về rừng nghe thương nhớ từng đêm
NẾU NGÀY MAI GIẢI NGŨ.

nếu ngày mai khi tụi mình giải ngũ
mầy làm gì và định sống ra sao ?
tính cưới vợ rồi sinh con nối giỏi
để mừng cho ngày cỡi trả chiến bào
hay tiếp tục với mưa dầm nắng cháy
đời thênh thang ngày dứt chuyện binh đao

nếu ngày mai sau khi mầy giải ngũ
có về quê thăm lại mái nhà tranh
với mẹ già đợi chờ con mòn mõi
bằng tình thương ươm giấc ngủ yên lành
có người yêu vẫn một lòng chung thuỷ
đợi chờ ai xây lại mộng ngày xanh

còn phần tao nếu ngày mai giải ngũ
cánh chim bằng vẫn tiếp tục tha hương
có gì đâu để mỉm cười vui thú
bạn bè tao đã gục ở chiến trường
cha mẹ tao đã qua đời từ lúc
chiến tranh về gây tang tóc đau thương

tao thế đó – có còn ai thân thuộc
người yêu ư ? chắc nàng đã lấy chồng
tao thế đó – có ai mà đưa rước
người quen ư ? chắc nàng đã sang sông
mai tao về đành một mình một bóng
còn ai đâu để cất giữ trong lòng ?

mai giải ngũ tao sống đời du mục
ngày lang thang đêm về ngủ miếu đình
say ngất ngưởng bên túi thơ bầu rượu
ơi một đời yên lặng chẳng đao binh
xin đừng đến những hoàng hôn giẫy chết
cho loài người thôi ôm mộng cuồng chinh..

BÀI VIẾT CHO THẰNG EM QUÁ CỐ

tròn năm năm từ khi mầy nằm xuống
vĩnh viễn không còn mặc áo kaky
là năm năm tao đi làm lính thú
tiếp tục như mầy mặc áo trây di

tròn năm năm tao không về lần giỗ
thằng em mình nằm xuống thật thảm thương
tao vẫn nghèo nên không tiền xây mộ
mầy hiểu cho tao trong nỗi đoạn trường

cha mẹ qua đời tao vừa lên chín
mầy mới lên hai chập chững khóc cười
hai thằng lớn lên rồi mầy đi lính
tao dạy học trò ngày tháng buồn rơi

rồi một mùa xuân tin từ mặt trận
mầy đã ra đi từ giả cõi đời
quá xót thương mầy thằng em lận đận
tao khóc trong lòng mà nước mắt rơi

con nhỏ bồ mầy bây giờ nghỉ học
nó đã theo chồng về nước từ lâu
nó không thể sống một đời đơn độc
tao cũng gượng cười tiễn đứa em dâu

nay ngày giỗ mầy tao còn biền biệc
một vò rượu đầy dăm chiếc nem khô
với một tình thương cho mầy tha thiết
ngồi nhớ đến em buồn rớt không ngờ..
(trích trong tập thơ Nếu Ngày Mai Giải ngũ
của Hồ Chí Bửu-Động Đất xuất bản lần thứ 1 năm 1972)